
Tim nó không còn loạn nhịp vì một thằng con trai nào đó. Nhưng nó cũng không chắc rằng có phải thứ cảm xúc ấy đang lan tỏa trong lòng nó xoa dịu con tim nguội lạnh mãi giữ hình bóng cũ. Nó thấy hạnh phúc, không còn cảm giác cô đơn lẻ loi hiu quạnh. Người ấy đối với nó thật lòng, thật tốt và thật dịu dàng, thật dễ thương. Lòng nó trào dâng lên cảm giác ngọt ngào nhưng nó không cho phép được sinh sôi nảy nở…
Giáng Sinh nào nó cũng chỉ đi chơi một mình nhưng năm nay nó đi chơi với hai mình. Có lẽ là Giáng Sinh nó hạnh phúc nhất từ trước tới giờ. Nó biết hắn thật lòng nhưng nó vẫn cố làm ngơ như không hay biết điều gì. Bên cạnh hắn cảm giác thật thân thiện nhưng cũng thật ngại ngùng khó tả. Ngày học chung lớp làm gì có cảm giác ấy. Chắc có lẽ đó chỉ là những rung động nhẹ khi hai trái tim tình cờ gặp lại nhau…
***
Trông hắn giờ khác trước nhiều, không còn trẻ con như hòi cấp III nữa mà thay vào đó là một chàng thanh niên trưởng thành. Hồi ấy chơi với nhau thật hồn nhiên và ngây thơ trong sáng. Ngày ấy nó còn nhìn hắn với con mắt là “Thằng bé bạn” nay thì hết dám, hắn không những to lớn hơn nó mà còn trưởng thành hơn nó rất nhiều. Chỉ có một điểm hắn vẫn không thể nào thay đổi được đó là “ hiền như cục đất”.
***
Buổi đầu hẹn gặp hắn trễ đúng 20p nó cũng bực mình lắm. Nhưng khi nhìn thấy hắn với bản mặt “đáng ghét” ấy nó tự nhiên thấy thương, hết giận, trách móc vu vơ cho “ bõ ghét”. Buổi đầu tiên “ đi trễ” chắc hắn không dám “tái phạm” đối với con nhỏ “dêz xương” như nó ^^!. Mỗi lần nhìn hắn nó càng cảm thấy hắn thật hiền. Hiền một cách tội nghiệp, đáng thương. Sao trên đời này lại có người hiền đến thế !!! sao không chia cho nó bớt cái hiền ấy.
***
Đường về nhà thật xa mà cũng thật gần. Đêm Giáng sinh nhà nhà đều mở tiệc mừng, đèn điện như nhấp nháy chia vui. Ngoài kia có hai người đang tận hưởng vẻ đẹp kì diệu của thiên nhiên đát trời. Đường xa hóa gần. Ước gì đường xa mãi để hai người được bên nhau. Ước gì khoảng thời gian ấy mãi còn để hai người không phải xa cách…
***
Lòng nó nhiều lúc cũng thật mâu thuẫn. Nhiều lúc nghĩ về hắn nó cảm thấy ngại ngùng, buồn buồn không có chuyện gì làm cũng nghĩ về hắn, nhiều lúc thấy cồn cào thương nhớ. Tự hỏi mình, hắn có điểm gì khiến cho con bé đầy tự ti như nó lại bị ảnh hưởng đến như vậy. Nhưng cũng có những lúc noa cảm thấy sợ hãi khi gặp hắn, sợ hãi không muốn kề bên…
25 tháng 12, 2008
mai lam ban nhe !!!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
^_^:•.(¯`°´¯).• ¤*•,¸.¸,•*¤*•,.• ¤*•,¸.¸, •*¤*•,¸.,•*¤*•,¸.¸,•*:•.(¯`°´¯).•^_^