Đã lâu lắm rồi nó không được gặp người ấy, người mà khi chỉ cần kề bên nó cũng cảm thấy hạnh phúc. Nhưng chẳng có lý do gì đề nó gặp lại người ấy...
Bây giờ nó mới hiểu cái cảm giác của người ở lại. Bây giờ nó mới hiểu tấm lòng của người mà nó đã dứt áo ra đi. Bởi vì khi cho đi người ta sẽ được nhận lại. Đúng, nó đã được nhận lại thậm chí còn nhiều hơn những gì nó đã cho đi...Nó đã mất một khoảng thời gian, một khoảng thời gian vô nghĩa cho những đau khồ nó đã lỡ gieo mầm. Nó chìm đắm trong những hồi ức, trong thương nhớ và hối hận. Có lẽ càng trưởng thành thì nó càng nhận ra tình cảm của nó càng sâu đậm. Nhưng nó sẽ không công nhận những tình cảm nó đã trải qua là tình yêu,vì nó biết đó chỉ là những rung động nhẹ làm cho người ta bị hớp hon trước 1 cô nàng dễ thương xinh đẹp hay 1 cử chỉ ga lăng của 1 chàng trai phong độ để rồi người ta chìm đắm trong ảo mộng của sự ngộ nhận...Nhưng nó cũng thầm cảm ơn thần tình yêu vì đã cho nó biết được cái cảm giác khi thương khi nhớ, khi chờ đợi và hạnh phúc khi làm cho người ấy hạnh phúc...
1 tháng 5, 2008
Ảo mộng tình yêu
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
^_^:•.(¯`°´¯).• ¤*•,¸.¸,•*¤*•,.• ¤*•,¸.¸, •*¤*•,¸.,•*¤*•,¸.¸,•*:•.(¯`°´¯).•^_^